Thấy vợ không dám thờ mẹ đẻ, chồng bảo: Mẹ chung, để anh đón bát hương về nhà mình

Sau 10 năm kết hôn, tính tới giờ phút này, em hoàn toàn có thể khẳng định bản thân mình đã chọn không nhầm chồng các chị ạ.

 Kể ra lại thấy buồn cười chứ vợ chồng em cũng thuộc diện yêu mau cưới vội. Cách đây 10 năm, em với chồng quen nhau trong đám cưới của 1 người bạn thân. Hai đứa gặp cái là chết đứ đừ luôn. Ngay hôm ấy trao đổi số điện thoại rồi liên lạc. Yêu 2 tháng đã “vượt biên” rồi. Thời gian đó chuyện ăn cơm trước kẻng chưa nhiều như bây giờ nên lúc phát hiện dính bầu, em sợ xanh mắt nhưng chồng bảo:

“Ô hay, em có thai thì cưới, anh chịu trách nhiệm chứ anh có chạy đâu mà em phải lo nhỉ”.

Được cái tính chồng em nói là làm. Hôm trước nói thế, hôm sau anh dẫn em về nhà anh ngay. Mẹ chồng em tính cũng bảo thủ lắm, vừa nghe thấy bảo em có bầu rồi. Bà liếc 1 cái không lấy gì làm thân thiện rồi thở dài:

“Giờ con gái dễ dãi thật”.

Em đứng im như tượng, không dám ngẩng mặt lên. Chồng đứng bên dõng dạc đáp lại:

“Nếu không phải do con trai mẹ thì cô ấy tự mang thai được à. Mẹ có trách thì phải trách con trai mẹ hư trước”.

 Thế là bà tức tím mặt nhưng cũng thôi không nói gì. Có điều về làm dâu em hay bị bà cạnh khóe nói bóng gió. Thậm chí có những hôm trước mặt cả nhà, mẹ chồng em còn “móc” con dâu:

“Gớm, đàn bà bây giờ kinh lắm. Miễn lấy được chồng thì việc ê mặt nào cũng làm được. Trước mà chưa chồng bụng ễnh ra là gọt đầu bôi vôi. Giờ không thế nên con gái hỏng nhiều”.

Chồng em ngồi bên nghe, biết mẹ nói vợ mình liền quát luôn:

“Ngày mai con sẽ thuê nhà ra ở riêng. Mẹ ở đây muốn nói gì cứ việc”.

Không chỉ biết bảo vệ vợ, chồng em còn rất quan tâm tới nhà ngoại. Bố mất sớm, mình mẹ nuôi em nên chồng lúc nào cũng dặn vợ:

“Dù lấy chồng rồi nhưng em vẫn phải thường xuyên về chăm lo cho mẹ, đừng để mẹ tủi thân”.

Bà ngoại ốm cũng 1 tay anh đưa đi viện lo lắng không khác gì mẹ đẻ. Năm ngoái tụi em làm nhà xong được 2 tháng thì mẹ mất. Thực lòng em cũng muốn đưa bát hương về thờ, không muốn để bà 1 mình trong căn nhà lạnh lẽo nhưng lại ngại gia đình nhà chồng mặc dù đã ở riêng. Vậy nhưng chồng em bảo:

“Mẹ là mẹ chung. Mình có nhà cửa rộng rãi phải đón mẹ về thờ chứ”.

Nói là làm, ngay hôm sau anh ấy sang nhà mua đồ thắp hương rồi đón bát hương bà ngoại về bên này. Em nhìn mà cảm động, ấm lòng thực sự.