Nhìn vở của con, tôi nấc nghẹn thấy dòng chữ nguệch ngoạc: Bố phù hộ cho 2 mẹ con nhé

Vợ chồng tôi kết hôn năm 2010, có với nhau 1 bé trai. Chồng tôi hiền lành, chịu thương chịu khó. Sau cưới 2 đứa có rất nhiều mục tiêu phấn đấu. Bước đầu là mua nhà, bước thứ 2 sẽ sắm xe để cả nhà có thể thường xuyên trở nhau đi du lịch. Cả tôi và chồng đều là những người thích khám phá nên lúc nào cũng chỉ mong có thời gian là dẫn nhau lên đường, tận hưởng cuộc sống. 

Nhìn vở của con, tôi nấc nghẹn thấy dòng chữ nguệch ngoạc: Bố phù hộ cho 2 mẹ con nhé

Mục tiêu thứ nhất của chúng tôi đã hoàn thành sau 5 năm. Có nhà mới 2 vợ chồng mừng lắm, dù còn nợ một chút nhưng luôn coi có là động lực phấn đấu. Chồng tôi làm ra tiền, anh cày cuốc ngày đêm để thực hiện mục tiêu thứ 2. Thi thoảng ôm vợ thủ thỉ:

“Anh sẽ gắng hết sức mang lại cho mẹ con em một cuộc sống thật đủ đầy, để em không bị thiệt thòi so với người khác”.

Anh cũng yêu chiều con, đi làm thì thôi về nhà là quấn lấy con chơi không biết chán. Cũng vì thế mà con tôi gần bố hơn mẹ. Cứ thấy bố lên xe đi đâu là cuống quýt đòi theo. Mái ấm của tôi hạnh phúc và luôn rộn rã tiếng cười như thế cho tới cái ngày định mệnh.

Tôi đang ngồi làm việc trên công ty thì có cuộc gọi tới từ số điện thoại của chồng. Chỉ có điều giọng nói từ đầu máy bên đó không phải của anh mà là của một người lạ đầy hoảng hốt:

“Chị là vợ anh Hải phải không? Anh Hải gặp tai nạn rất nặng, hiện đang được đưa vào viện cấp cứu. Chị vào ngay với anh ấy nhé”.

Hoảng hồn, tôi chạy một mạch bắt taxi vào viện với chồng. Ngồi trên xe tôi vừa khóc cầu mong anh bình an nhưng tất cả đều đã muộn. Khi tôi tới nơi, chồng đã trút hơi thở cuối cùng mà không kịp gặp vợ lần cuối”.

Con tôi đột ngột mất bố nên sốc lắm. Thằng bé 8 tuổi, nó cảm nhận được sự mất mát nên lúc nào cũng khóc. 100 ngày cúng cơm bố, nó luôn giành phần mang cơm thắp hương anh. Cứ dâng cơm lên, con trai tôi lại khóc:

“Bố về ăn cơm đi. Mẹ con con nhớ bố nhiều”.

Cũng từ ngày chồng tôi mất, thằng bé trở nên trầm tính ít nói, chẳng mấy khi tôi thấy con cười. Cứ đi học về là nó lại tự giam mình trong phòng. Mẹ hỏi thì nó giải thích:

“Dạo này con nhiều bài tập lắm”.

Vậy nhưng cách đây vài ngày, đêm khó ngủ tôi dậy đi lại thì thấy phòng con trai vẫn sáng đèn. Nhìn đồng đồ đã 2h sáng, tôi vội mở cửa thấy con ngủ gục trên bàn, đầu kê lên cuốn vở có dòng chữ đã nhòe đi bởi nước mắt:

“Bố ơi… con nhớ bố nhiều lắm. Bố phù hộ cho mẹ con con nhé”.

Nhìn dòng chữ nguệch ngoạc của con, tôi lặng người, 2 mắt nhòa đi. Bế con về giường, tôi quay ra lật từng cuốn vở của con và nhận ra hầu hư trang nào con cũng viết những dòng chữ ấy. Thương chồng, xót con, tôi chỉ còn biết ngồi nhìn thằng bé. Trách cuộc đời sao quá trái ngang đẩy mẹ con tôi vào cảnh đau thương như thế.