Ngồi vào mâm chồng cắm cổ nhặt hết miếng ngon còn chừa lại cho vợ con toàn xương xẩu

Chồng người ta thì nhịn ăn nhịn mặc lo cho vợ con, chồng tôi chỉ biết lo cho bản thân mình, tới ăn uống cũng không biết nhường nhịn vợ bao giờ. Thành ra sống bên anh ta, tôi thật sự chẳng biết tới cảm giác hạnh phúc là gì.

Tôi với chồng là bằng tuổi nhau. Trước các cụ có câu: “Vợ chồng bằng tuổi nằm duỗi mà ăn”, tôi với chồng bằng tuổi nhưng chỉ chồng tôi nằm duỗi ăn chứ tôi thì khốn khổ phải vất vả xoay xở đủ đường lo cuộc sống.

Ngồi vào mâm chồng cắm cổ nhặt hết miếng ngon còn chừa lại cho vợ con toàn xương xẩu

Chồng tôi chán lắm, tuy anh không cờ bác gái gú cũng đi làm có công việc đàng hoảng nhưng sống vô tâm, chẳng bao giờ biết nghĩ cho vợ con. Làm vợ anh, nhiều lúc tôi cảm giác mình có chồng như không mọi người ạ.

Chồng tôi lúc nào cũng bảo:

“Đàn ông chỉ lo việc lớn, chăm con cái, lo nhà cửa, đối nội đối ngoại là của đàn bà”.

Việc lớn của chồng tôi là gì, tính tới giờ, sau 10 năm cưới tôi vẫn chưa biết vì ngoài sáng xách cặp đi, tối xách cặp về thì tôi chưa thấy chồng mình làm được việc gì. Hàng tháng anh chỉ đưa cho tôi được đúng 3 triệu chi tiêu, trong khi đó sinh hoạt gia đình 1 tháng của nhà tôi hết ít nhất 15 triệu cho 4 thành viên, vợ chồng, 2 đứa con đang tuổi ăn học. Vậy nên tôi không chỉ phải gánh hết những việc mang tên đàn bà thì còn phải gánh luôn cả việc của đàn ông là lo tài chính, sửa cả ống nước, thay bóng điện. Chồng đi làm về chỉ nằm vắt chân xem điện thoại. Vợ bảo làm việc gì cũng càu nhàu:

“Em tự làm đi. Chồng đi làm về phải để cho nghỉ ngơi tí chứ cứ thấy là sai”.

 Hoặc:

“Em không làm được thì gọi thợ đi. Anh làm sao làm được”.

 Ngán nhất là chồng tôi ăn uống tham lắm, cứ ngồi vào mâm là cắm đầu cắm cổ gắp thức ăn chẳng bao giờ biết nhường vợ nhường con. Anh ấy cứ ăn cho sướng miệng mình, vợ ăn gì không quan tâm.

Bình thường buổi tối chỉ có tôi với chồng ngồi ăn cùng nhau vì 2 con tôi cho ăn trước để vào học. 2 vợ chồng sẽ ăn sau, tuy nhiên nhiều khi vì bận công việc tôi thường mải làm vào ăn sau. 10 hôm như 10, cứ vào tới nơi là thấy mâm cơm chỉ chừa lại xương xẩu, rau dưa tung tóe, phần thịt ngon chồng tôi ăn hết. Có hôm tôi chặt nửa con gà, các con về ngoại, tôi mải dọn tí vào chồng ăn sạch sẽ còn để lại đúng vài miếng cổ với cái chân anh không thích gặm. Quá nhiều lần như thế, tôi ức chế nhắc thì anh bảo:

“Nam thực như hổ, đàn ông ăn uống ai chẳng thế”.

 Thực sự mỗi lần ngồi vào mâm, thấy chồng cứ cắm đầu cắm cổ ăn uống không biết nhìn ai thế tôi thấy ngán ngẩm vô cùng. 10 năm như thế, có những lúc tôi không muốn ngồi chung mâm với anh nữa vì nhìn nết ăn của anh, tôi không thể nào tôn trọng nổi.