Ly hôn để chồng nuôi con, nửa đêm thằng bé gọi: Con đói quá, bố với dì không cho ăn

Cuối năm 2019, tôi quyết định ly hôn chồng bởi quan điểm sống của chúng tôi quá khác biệt. Gia đình chồng tôi sống độc đoán, cay nghiệt. Mẹ chồng xét nét nàng dâu trong khi chồng tôi lúc nào cũng đội mẹ lên đầu. Sống với nhà anh ta, tôi hầu như không có tiếng nói. Cứ hễ vợ có xích mích gì với mẹ đều bị chồng quát:

“Cô im miệng lại, cấm cãi. Trước nay mẹ tôi không bao giờ nói sai điều gì. Cô không ở được thì ra khỏi nhà”.

Ly hôn để chồng nuôi con, nửa đêm thằng bé gọi: Con đói quá, bố với dì không cho ăn

Còn nếu thấy con dâu và con trai cãi vã, không cần biết nguyên do ai đúng ai sai thế nào, mẹ chồng sẽ lập tức chỉ thẳng tay vào mặt tôi bảo:

“Loại đàn bà cãi chồng chỉ có vứt. Nhà tôi không bao giờ chứa chấp loại con dâu mất dạy. Nếu không biết điều, tôi đuổi cổ cô về cho bố mẹ cô dạy lại”.

Tôi luôn đơn độc trong cuộc hôn nhân của mình như thế. Ban đầu vì con tôi cũng nhịn nhục chấp nhận sống cho qua ngày. Vậy nhưng khi phát hiện chồng bồ bịch mà mẹ anh còn bênh:

“Đàn ông thằng nào chẳng thế mà nói thẳng ra, nếu vợ tử tế hẳn hỏi thì con tôi đã không thế”.

Vậy là tôi hiểu rằng mình chẳng còn gì để níu kéo cuộc hôn nhân này nữa nên quyết định ly hôn. Tuy nhiên chồng tôi chỉ chịu ký giấy nếu tôi để con cho anh ta nuôi.

Suy đi tính lại, nghĩ gia đình nhà chồng tôi có điều kiện, bản thân ông bà cũng yêu cháu. Chồng tôi bội bạc với vợ nhưng thương con. Để thằng bé sống với bố cuộc sống sẽ đủ đầy hơn theo mẹ nên tôi quyết định đồng ý với thỏa thuận của chồng. Theo quy định của tòa, tôi có thể thoải mái tới thăm con bất cứ khi nào, chồng tôi cũng hứa sẽ không cản việc 2 mẹ con tôi gần nhau.

Vậy nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại, sau khi ly dị, chồng tôi luôn làm khó không cho tôi gặp con. Mỗi lần tôi tới nhà mẹ con anh toàn tìm cách đuổi. Bà bảo:

“Nhà tôi với chị giờ không còn liên quan, chị tới đây làm gì”.

Chồng tôi cũng thế, sau khi tái hôn với người khác, anh ta càng làm khó không cho tôi gặp con. 

“Nó đang quen với cuộc sống mới, cô đừng tới làm đảo lộn”.

Tôi mua đồ chơi, quần áo tới cho con, họ bắt mang về. Tính ra sau hơn năm ly hôn, tôi chỉ được gặp con trai có 1 lần. Nhiều hôm nhớ quá, tôi gọi chồng nhờ anh cho nói chuyện mà anh bảo:

“Thằng bé nói không thích mẹ”.

Thương con nhớ con, tôi dằn vặt tới mất ăn mất ngủ mà chẳng có cách nào được gặp. Năm nay con tôi cũng 7 tuổi, nó nhận thức được nhiều việc rồi, tôi chỉ lo bố với ông bà nội giáo dục thằng bé hiểu lầm về mẹ thì sau này nó sẽ xa rời tôi.

10h tối qua, tôi đang chuẩn bị đi ngủ thì có điện thoại của chồng cũ. Tôi bật máy nghe liền lặng người thấy tiếng con trai khóc:

“Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm. Bố không cho con gặp mẹ, con lấy trộm máy bố gọi mẹ…”.

Tôi dỗ dành mãi con mới nín nhưng giọng vẫn nấc nghẹn kể:

“Bố với dì hay phạt con lắm. Hôm nay bố phạt con nhịn từ trưa không cho con ăn. Con đói lắm mẹ ạ”.

Nghe con trai mếu máo, ruột gan tôi thắt hết cả lại. Tôi muốn giành lại quyền nuôi con nhưng sẽ là vô cùng khó khăn bởi nhà chồng tôi có điều kiện, họ không dễ dàng chịu để thằng bé cho tôi nuôi. Theo mọi người tôi nên làm gì với hoàn cảnh của mình đây.