Ly hôn để chồng nuôi con, nửa đêm thằng bé gọi: Con đói quá, bố với dì không cho ăn

Cuối năm 2019, tôi quyết định ly hôn chồng bởi quan điểm sống của chúng tôi quá khác biệt. Gia đình chồng tôi sống độc đoán, cay nghiệt. Mẹ chồng xét nét nàng dâu trong khi chồng tôi lúc nào cũng đội mẹ lên đầu. Sống với nhà anh ta, tôi hầu như không có tiếng nói. Cứ hễ vợ có xích mích gì với mẹ đều bị chồng quát:

Nhìn vở của con, tôi nấc nghẹn thấy dòng chữ nguệch ngoạc: Bố phù hộ cho 2 mẹ con nhé

Vợ chồng tôi kết hôn năm 2010, có với nhau 1 bé trai. Chồng tôi hiền lành, chịu thương chịu khó. Sau cưới 2 đứa có rất nhiều mục tiêu phấn đấu. Bước đầu là mua nhà, bước thứ 2 sẽ sắm xe để cả nhà có thể thường xuyên trở nhau đi du lịch. Cả tôi và chồng đều là những người thích khám phá nên lúc nào cũng chỉ mong có thời gian là dẫn nhau lên đường, tận hưởng cuộc sống. 

Vợ giận, chồng năn nỉ xin nằm cạnh hứa không làm gì mà tới sáng lại chung chăn

Nhắc tới lão chồng là em lại vừa tức vừa buồn cười vì tính lão ấy như trẻ con. Ngẫm thấy câu: “Cái duyên cái số nó vồ lấy nhau” thật chẳng sai tí nào các chị nhỉ. Trước em ghét tình yêu “chị em” lắm, thế mà cuối cùng em lại vớ ngay được ông chồng kém hẳn 3 tuổi.