Đẻ thuê giao con khi còn đỏ hỏn, 15 năm gặp lại thằng bé gọi mẹ là cô, em buốt lòng

15 năm nay, lúc nào tôi cũng sống trong sự dằn vặt, đêm ngày thương nhớ con trai cùng cảm giác ân hận. Nhiều khi tôi quẫn trí muốn quên đời nhưng rồi nỗi mong mỏi, khát khao được một lần gặp lại con đã níu kéo tôi ở lại tới giờ này…

Đẻ thuê giao con khi còn đỏ hỏn, 15 năm gặp lại thằng bé gọi mẹ là cô, em buốt lòng

Phận tôi bạc, năm 23 tuổi bắt đầu yêu. Người đàn ông ấy của tôi hiền, tình cảm. Chúng tôi hẹn hò, thề non hẹn biển để cùng chung tay xây đắp tương lai. Vậy nhưng khi hai đứa vừa chớm bước tới thềm hôn nhân, đôi bên gia đình gặp mặt, ấn định ngày cưới thì anh bất ngờ phát hiện mắc bạo bệnh rồi mất sau đó vài tháng. Cũng từ đó, tôi khép lòng mình, không đón nhận bất cứ tình cảm của một ai nữa.

Dần dần tôi trở thành quá lứa lỡ thì và xác định sẽ sống cô quạnh với 1 niềm cô đơn không chia sẻ cùng ai. Năm 2008, bố tôi gặp bị tai biến nặng, bác sỹ yêu cầu phải mổ mới giữ được tính mạng. Gia đình nhà tôi nghèo, bản thân tôi cũng chỉ làm công nhân lương đủ sống mà tính chi phí ca mổ cộng tiền thuốc thang viện phí cũng phải hết ít nhất 300 triệu.

Đúng lúc không xoay sở đâu ra thì tôi được 1 người bạn xóm trọ giới thiệu có người thuê đẻ với giá 500 triệu. Nếu tôi đồng ý, toàn bộ chi phí cho ca phẫu thuật, họ sẽ chịu trách nhiệm.

Lúc đó với tôi đó là giải pháp duy nhất nên quyết định nhận lời. Ban đầu mới mang thai thực tình tôi cũng chẳng có tình cảm gì vì chỉ coi như đó là một thương vụ làm ăn. Nhưng khi thai lớn dần thì tình cảm tôi dành cho con cũng lớn theo. Khi cảm nhận được sự sống của con trong cơ thể mình, bản năng làm mẹ trong tôi trỗi dậy càng mãnh liệt hơn. Những tháng cuối của thai kỳ là những ngày tôi buồn nhất bởi con chào đời sẽ phải rời xa mẹ.

Lúc lên bàn đẻ, tôi từng nghĩ sẽ tìm cách ôm con trốn đi nhưng nghĩ tới gia đình bố mẹ, tôi lại không đành lòng. Tiền nhận từ người ta rồi lấy gì bồi thường lại hợp đồng. Vậy nên khi con vừa tròn 1 tuần tuổi, cặp vợ chồng trẻ ấy đã tới đón. Từ đó tôi chẳng còn được gặp con nữa.

Xa con, tôi sống trong chuỗi ngày đau khổ với cảm giác dằn vặt tội lỗi của một người mẹ đang tâm bán đứa con do chính mình dứt ruột đẻ ra. Rồi sau đó, tôi dành cả cuộc đời để tìm nó.

Cặp vợ chồng kia đã chuyển nhà đi nơi khác sinh sống. Tôi lần hỏi tin tức rồi cứ vậy mò theo, suốt bao nhiêu năm nay, lý do duy nhất khiến tôi tồn tại trên cuộc đời là hi vọng có ngày gặp lại con, được nói với nó một lời xin lỗi.

Rồi ông trời cũng thương ban cho tôi cơ hội ấy. Cách đây 5 tháng tôi đã tìm tới được địa chỉ của đôi vợ chồng thuê tôi đẻ ngày nào. Con tôi được sống trong ngôi biệt thự rộng rãi, khang trang, nó học trường quốc tế, ngồi xe đắt tiền. Chỉ riêng 1 điều là thằng bé chưa bao giờ biết tới sự tồn tại của tôi.

Sau bao nhiêu ngày tìm cách tiếp cận, hôm ấy thấy thằng bé đi chơi về gần tới cổng, tôi cố tình đi ngang qua bắt chuyện. Thằng bé nhanh nhẹn, thông minh. Nó có đôi mắt giống tôi nhưng nụ cười tỏa nắng. Nhìn con mà tôi khấp khởi hạnh phúc nhưng lòng vẫn thắt lại vì đau bởi không dám nói thân phận mình, miệng muốn xưng 1 tiếng mẹ nhưng lại không thể cất lên. Nó thì cứ liên miệng gọi tôi là cô rồi xưng cháu… Tim gan tôi tan nát hết song vẫn phải mỉm cười.

Thấy cuộc sống hiện tại của con rất tốt, tôi quyết định không để thằng bé biết sự thật về mình. Được gặp lại con cũng phần nào xoa dịu nỗi nhỡ, nỗi đau trong lòng tôi. Giờ đây tôi chuyển hẳn lên thành phố ở để thi thoảng qua nhà nhìn trộm con trai… Mãi mãi tôi chỉ dám đứng xa ngắm thằng bé.