50 tuổi tôi quyết ly hôn, lái xe đi du lịch đây đó bù đắp 25 năm chịu đựng chồng

Tôi biết rất nhiều người đàm tiếu, chê cười mình ở cái tuổi này rồi còn tưng tửng, đua đòi. Đã chịu đựng được chồng từng ấy năm thì chịu cho trót đi. Vậy nhưng đối với tôi 25 năm là quá đủ rồi, đến lúc phải sống cho bản thân mình chứ đời được mấy tí nữa đâu.

Vợ chồng tôi cưới nhau đúng 25 năm. Lúc đó đã không có nghề nghiệp gì ổn định mà tôi còn đẻ sòn sòn 2 đứa con khiến cuộc sống càng chật vật hơn.

Chồng tôi lười lắm, ông ấy lông bông quen rồi chẳng chịu tu chí làm ăn. Đã vậy còn máu bài bạc lô đề, cứ đi làm thuê làm mướn được đồng nào là nướng đồng ấy. Tôi nói thì chồng bảo:

“Nghèo thì lâu, giầu mấy chốc”.

50 tuổi tôi quyết ly hôn, lái xe đi du lịch đây đó bù đắp 25 năm chịu đựng chồng

Thế mà lão nói cũng đúng thật. Nhà bố mẹ chồng nhiều đất ruộng, đúng lúc người ta quy hoạch xây khu công nghiệp, ông bà được đền bù hàng chục tỷ. Chồng tôi cũng hưởng ké, có tiền mua nhà ngoài mặt đường thị trấn, tôi mở cửa hàng bán gạo và thức ăn gia súc.

Hồi đó còn ít tiền dư ra đáng lẽ gửi tiết kiệm nhưng chồng tôi lén mang đi chơi bời, tiêu xài bằng sạch. Ông ấy còn có bồ ở bên ngoài, thỉnh thoảng lại đến với cô ta cả tuần liền. Không biết bị ăn phải bùa phải bả gì nhưng có đồng nào đem dâng cho bồ, lúc hết tiền về ngửa tay xin vợ. Tôi không cho thì quay ra chì chiết, thượng cẳng chân hạ cẳng tay:

“Không có tôi thì cô được đổi đời như bây giờ không?”

Lắm lúc tôi phải nhịn chồng như nhịn cơm sống, không cãi, không nói lại nửa lời, nuốt nước mắt vào trong. Tiền kiếm được tôi chỉ để ít lẻ cho lão biết thôi, còn đâu giấu đi nuôi 2 đứa con ăn học và gửi tiết kiệm đứng tên mình.

Tôi cũng kết bạn với mấy chị em có điều kiện chút, lập hội nhóm tâm sự, chia sẻ giúp đỡ nhau khi khó khăn, thỉnh thoảng lại đi ăn đi chơi cho khuây khỏa. Những ngày chồng lông bông theo người đàn bà khác, tôi cũng học lái xe. Lúc đầu thì dồn tiền mua cái bán tải tự chở hàng cho khách, dự định sau này sẽ tậu cái đẹp hơn cho mình.

Chồng tôi chơi chán rồi cũng có ngày chùn chân, viêm màng túi thì về già hối cải ăn nhờ vợ. Tôi vẫn tỏ thái độ bình thường, nhiều lúc bơ đi không gây sự, không cãi cọ tránh ảnh hương tâm lý các con. Hai đứa nhà tôi đều đã lớn cả rồi, chúng ngoan ngoãn, học giỏi và hiểu chuyện.

Thằng cả năm nay 24, đang làm bên ngân hàng, còn con em du học ở Nhật. Nó có học bổng nên mẹ cũng không phải lo lắng nhiều về tiền nong. Đợi các con dần ổn định, đầu năm vừa tôi quyết làm đơn ly hôn chồng. Ông ấy phản ứng dữ dội lắm, sửng cồ lên quen tay định đánh vợ nhưng tôi bảo:

“Tôi nhẫn nhịn ông 25 năm rồi, giờ các con đã lớn nên tôi giải thoát cho bản thân mình. Ông không có quyền đánh tôi nữa!”

Ông ấy hằn học chửi bới, cù nhầy không đồng ý, nhưng tôi vẫn quyết tâm ly hôn bằng được. Ba tháng trước chính thức ra tòa, kết thúc cuộc hôn nhân 25 năm chịu đựng chồng.

Giờ tôi cũng tậu được chiếc xe ô tô mới để du lịch đây đó cho biết. Khi nào chán lại về buôn bán rồi thích lại đi. Hai đứa con tôi hiểu mẹ, biết mẹ phải âm thầm chịu đựng suốt bao năm qua nên chúng hoàn toàn ủng hộ tôi chọn sống cuộc sống tự do thoải mái. Bản thân tôi thấy nhẹ nhàng, yêu đời hơn, ngoài các con, giờ tôi cũng phải sống cho bản thân mình nữa.